Bạch Y cảm thấy cuộc sống này thật vô vọng.
Trời ạ, ai tới cứu cô đi, vì sao lại ràng buộc với ký chủ là nam?
Quyền hủy ràng buộc chưa thuộc về cô, được ký chủ đồng ý mới có thể hủy ràng buộc với hệ thống được.
Bạch Y rung rung vầng sáng trên người, xuất thần nhìn linh hồn trong không gian hệ thống.
Linh hồn kia còn chưa khôi phục ý thức, lơ lửng giữa không trung, thân thể cuộn tròn, tỏa ra ánh sáng trắng tinh khiết đến mức gần như làm chói mắt hệ thống là cô đây.
Đây là lần đầu tiên cô gặp được linh hồn tinh khiết như vậy, điều mấu chốt là có độ phù hợp với cô là 100+!
Nhưng cậu là nam!
Trời ạ, trên đời này có gì đau khổ hơn, Bạch Y giống như cải trắng héo úa, ôi ôi ôi, người ta chưa ràng buộc với cậu bé bao giờ đâu!
Bạch Y khóc ngất trong nhà vệ sinh.
Quên đi quên đi, cũng ràng buộc rồi, may mà độ phù hợp 100, nếu không thì cô thật sự sẽ hu hu hu.
Nhưng linh hồn tinh khiết này thật sự rất suy yếu.
Bạch Y tiến lại gần, ánh sáng xung quanh giảm bớt, đập vào mắt chính là dung nhan điềm tĩnh ngoan ngoãn của thiếu niên, lông mi trắng như tuyết khẽ rung động, tạo nên một vùng bóng tối nhẹ.
Đây là một thiếu niên vô cùng tinh xảo, nốt ruồi lệ ở đuôi mắt làm cả khuôn mặt trở nên tươi sáng hơn, có lẽ do trạng thái linh hồn, ánh sáng xung quanh khiến cậu thoạt nhìn thanh khiết hơn vài phần.
Cậu bé nhỏ yếu đuối đáng thương bất lực như vậy!
Trong lòng Bạch Y điên cuồng thét chói tai.
Đã trải qua vô số vị diện, gặp qua vô số người có dung nhan tinh xảo, nhưng không ai có thể so sánh được với người trước mắt này.
Ngôn ngữ không thể miêu tả được, vượt qua vẻ đẹp của nhận thức.
Không ai sánh bằng, như một bữa tiệc của thị giác.
Nam ký chủ? Cái gì? Nam ký chủ làm sao vậy, nam ký chủ là đại bảo bối đáng yêu nhất trên đời!
Bạch Y lau nước miếng không tồn tại ở khóe miệng, cô đâu phải là người chỉ chú trọng vẻ ngoài đâu.
Cô chỉ đang quan tâm đến linh hồn bị thương của cậu trai nhỏ này, ừm, đúng vậy, vừa vặn độ phù hợp của cậu với cô là 100 thôi.
Không có chuyện gì cả!
Cục bông phát ra ánh sáng cẩn thận bao quanh lấy thiếu niên trong trạng thái linh hồn, cô đang truyền năng lượng của mình cho cậu.
Thật ra Bạch Y hoàn toàn có thể đợi không gian hệ thống từ từ chữa lành linh hồn của cậu, nhưng muốn cậu thoải mái một chút nên cô không nỡ chờ đợi, vì càng kéo dài lâu hơn thì cậu thiếu niên sẽ càng đau hơn.
Thiếu niên xinh đẹp như vậy, suýt chút nữa đã hồn phi phách tán, linh hồn cũng sắp tiêu tan, cậu đau lắm đó nha.
Bạch Y cảm thấy hơi khó chịu, không hiểu vì sao, cô chỉ muốn đối xử tốt với cậu, tốt hơn một chút nữa, dù cho đây là lần đầu tiên họ gặp nhau.
Việc cứu một linh hồn đang cận kề cái chết gần như đã tiêu hao hết năng lượng của Bạch Y, may mắn là cô vẫn còn năng lượng dự trữ.
Vầng sáng trên người Bạch Y gần như biến mất, cô hấp thu năng lượng dự phòng, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại.
Hệ thống cũng cần năng lượng để vận hành, nếu thiếu niên này không hoàn thành nhiệm vụ thì cô sẽ không có được năng lượng, khi truyền tống đến vị diện thứ hai cô sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông.
Nếu bạn hỏi Bạch Y có hối hận không, thì chắc chắn là không rồi, trợ giúp ký chủ nhà mình, đó là cách sử dụng năng lượng đúng đắn nhất.
Bạch Y cắn cắn chiếc khăn tay nhỏ không tồn tại, ôi ôi ôi, lần đầu tiên trong đời hệ thống cảm thấy mình có ích.
Những ký chủ trước đây đều là đại biếи ŧɦái, chẳng ai cần sự giúp đỡ của mình cả!
Khà khà, cũng may, lần này ràng buộc với một cậu trai nhỏ, cậu trai nhỏ cần cô bảo vệ nha.
Trời ạ, cuộc đời hệ thống này thật tươi đẹp!
Bạch Y hạnh phúc đến nỗi xoay vòng vòng, cả người hiện ra bong bóng màu hồng phấn~
Ừm… Có lẽ đã tăng hơn một bậc rồi.
Còn ở phía bên kia, sau khi hấp thụ năng lượng của Bạch Y, linh hồn của cậu thiếu niên dần dần ngưng tụ.
Quân Lạc chỉ cảm thấy cả người ấm áp, như thể trở về thời thơ ấu, ấm áp như trong vòng tay mẹ.
Thiếu niên khẽ run lông mi màu tuyết, bất an mở mắt ra, nhưng ánh sáng trắng chói mắt khiến cậu không thích ứng được nên lại nhắm hai mắt lại.
Cậu dè dặt mở mắt, hơi chớp đôi mắt trống rỗng, trong lòng đầy mê hoặc.
Không phải cậu đã chết rồi à, đây là thiên đường sao?
Thiếu niên tinh xảo có vẻ vô cùng yếu ớt, càng làm cho người ta muốn che chở.
Bạch Y cảm thấy hơi đau lòng cho cậu, cô nhanh chóng bay “Vèo” đến trước mặt thiếu niên.
“Xin chào ký chủ, tôi là hệ thống đồng hành của cậu — Bạch Y, có thể gọi tôi là Y Y!” Giọng nói hơi nâng cao: “Đây là không gian hệ thống, là nơi chúng ta nghỉ ngơi~”
Quân Lạc hơi ngẩn ra: “Em nói, anh là ký chủ của em à?”
Trong không gian hệ thống tràn ngập thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng dễ nghe của thiếu niên.
“Ừ, đúng rồi đúng rồi!” Bạch Y điên cuồng gật đầu.
Quân Lạc cũng không biết làm thế nào để nhìn ra biểu cảm của cục bông trắng này nữa.
Cậu chỉ muốn xác nhận một chuyện: “Vậy… có phải em chỉ thuộc về anh?”
“Ừ, đúng rồi đúng rồi!” Bạch Y lại điên cuồng gật đầu.
Thiếu niên vốn không biểu cảm, khi nghe được câu trả lời chắc chắn của cô thì đôi mắt ảm đạm của cậu ngay lập tức sáng lên.
Trong nháy mắt, vạn vật như chẳng còn màu sắc, xuân về hoa nở cũng không sánh được.
Bạch Y nhìn đến ngây người, ôi mẹ ơi, cậu trai nhỏ này đúng như thần tiên luôn, đã đẹp trai rồi mà giọng nói còn dễ nghe nữa.
Ôi ôi ôi, vừa nghĩ đến việc sau này cậu trai nhỏ sẽ bị người con gái khác dụ dỗ đi mất, lòng đã chua đến sủi bọt rồi.
Bạch Y kéo thân thể nhỏ bé của mình, nhẹ nhàng chạm vào trán thiếu niên rồi chiếu tin tức cá nhân của cậu lên màn hình.
Thông tin ký chủ:
Họ tên: Quân Lạc
Tuổi: Không biết
Danh tính: Không biết
Dung nhan: 100
Giọng nói: 100
Thân hình: 100
May mắn: 100
Tài năng: Không biết
Nhiệm vụ hoàn thành: 0
Bạch Y hít sâu một hơi, thuộc tính ban đầu này cũng quá kinh khủng đi, đúng là không hổ danh là ký chủ của cô.
Độ phù hợp 100, nếu làm tròn mà nói, cô chính là hệ thống ưu tú nhất!
Bạch Y vui vẻ đón nhận sự thật rằng mình ưu tú nhất, suýt chút nữa đã ngâm nga hát rồi.