Phan Quân Kiếm Phong

Chương 2:

Vương Dũng còn muốn nhân cơ hội này lập công đó, nghe vậy thì lớn tiếng phản bác: “Không thể nào, tình báo của ta không thể sai được, có người đã tận mắt nhìn thấy tiểu một cô nương khoảng sáu, bảy tuổi trong viện tử của bọn họ…”

Phan lão thái thái vừa nghe thấy vậy thì nước mắt lập tức rơi xuống, bà ngẩng đầu nhìn xung quanh rồi lớn tiếng khóc lóc: “Niếp Niếp, Niếp Niếp con đã về rồi sao? Con cũng biết phụ thân và huynh trưởng của con gặp nạn nên trở về thăm họ phải không?”

Phan Bách gật đầu, vừa định đi thì một Cẩm Y Vệ ném "bốp" một cái hộp xuống, trong tay hắn ta có khoảng chục lá thư, hắn ta dâng lên Tào Nghiệp: “Thiên Hộ đại nhân, đây là tất cả những lá thư tìm thấy khi khám xét.”

Hắn rút ra một phong thư ở giữa cho Tào Nghiệp.

Tào Nghiệp nhận lấy, nhanh chóng đọc lướt qua. Đây là thư của trưởng tộc Phan gia gửi cho Phan Hồng, trong đó có một đoạn là ông ta đồng ý ghi tên con gái út của Phan Hồng là Phan Quân vào gia phả nhưng không đồng ý chôn nàng vào mộ tổ, lý do là nàng mới bảy tuổi, lúc đó chết non, trong tộc chưa từng có tiền lệ quy táng nữ nhân chết non vào mộ tổ.

Tào Nghiệp kiểm tra tính chính xác thật kỹ lưỡng, xác nhận rằng chữ viết trên thư đã tồn tại một đoạn thời gian, rồi kiểm tra kỹ dấu niêm phong trên phong bì dưới ánh sáng mặt trời, sau khi xác nhận dấu niêm phong là dấu ấn do các trạm dịch để lại, lúc này mới nhíu mày cất thư về.

Sắc mặt hắn ta khó coi, cố gắng kiềm chế lắm mới không nhìn chằm chằm vào Vương Dũng, ai bảo gã nhận Vương Chấn đại thái giám làm thúc thúc cơ chứ, là một người có chỗ dựa vững chắc.

Hắn ta ném lá thư xuống, mặc dù đã nhầm lẫn nhưng cũng sẽ không cho Phan gia một lời xin lỗi. Hắn ta cười lạnh nói: “Các ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn chút, nếu có hành vi vi phạm nào thì Cẩm Y Vệ chúng ta tuyệt đối không bỏ qua.”

Ánh mắt hắn quét qua Phan lão thái thái và Phan Đào, cảnh cáo: “Nếu có lời oán hận truyền ra ngoài thì đó chính là bất mãn với triều đình, bất mãn với bệ hạ. Phan Hồng là tội phạm nhận hối lộ còn trốn ngục, bệ hạ chỉ phán lưu đày đã là ban ân, các ngươi cũng đừng cô phụ hoàng ân.”

Người Phan gia không dám để lộ chút biểu cảm oán hận nào trên mặt.

Tào Nghiệp hài lòng nhìn, lúc này mới xoay người dẫn người rời đi.

Vương Dũng vẫn chưa muốn rời đi, ánh mắt âm hiểm lướt qua người Phan gia, nhưng trong này có Phan lão thái thái và Quế di mẫu đều đã lớn tuổi, Vương thị cũng không phù hợp, còn lại con trai của dì Quế là Trường Thịnh và Phan Bách lại là hai thiếu niên, giới tính là nam, cũng không phù hợp…

Gã âm thầm nghiến răng, đồng thời khinh bỉ. Phan gia ngược ra lại bủn xỉn nghèo nàn như thế, trong nhà không có lấy một nữ tì trẻ tuổi, phàm là có một người, dù là bảy tám tuổi hay mười bảy mười tám tuổi thì gã cũng có thể đánh cho nàng ta thừa nhận là nhi tử của Phan Hồng.

Không thể vu oan, Vương Dũng chỉ có thể không cam lòng mà đi theo.