Quốc An lao vào bệnh viện, đầu óc rối bời. Anh trai Quốc Thanh, sau khi bị thương nặng, đã được các bác sĩ chỉ định phẫu thuật ngay lập tức. Khi Quốc An vừa đến trước phòng cấp cứu, ca mổ đã hoàn tất, anh trai anh được chuyển vào phòng hồi sức.
Nhìn thấy anh trai mê man, trên người đầy vết thương, lòng Quốc An đau nhói. Anh không thể nào chịu nổi cảnh tượng ấy.
"Mời người nhà bệnh nhân theo tôi để thanh toán viện phí," cô y tá lạnh lùng nói, khiến Quốc An chợt bừng tỉnh. Anh hoảng hốt, vừa rồi vội vàng nhận điện thoại và chạy đến đây, đến cả thẻ tín dụng cũng để quên ở nhà. Giờ đây, anh không có tiền để trả viện phí.
Đang bối rối, định sẽ mượn tiền từ bạn bè thì đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một đám người mặc đồ đen, dáng vẻ uy nghiêm bước vào khiến mọi người xung quanh phải giật mình. Quốc An nghe một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng và tàn nhẫn, như từ cõi âm vọng lại:
"Cậu không cần phải mượn tiền nữa, tôi sẽ thanh toán viện phí cho."
Một luồng khí lạnh dâng lên, khiến cơ thể Quốc An như bị đóng băng. Ác ma… Tại sao hắn lại tìm ra được nơi này?
Khi thuộc hạ của hắn đi thanh toán viện phí, chỉ còn lại Quốc An và người đàn ông kia trong phòng bệnh. Hàn Ân, sát thủ tàn nhẫn mà Quốc An đã từng cố gắng trốn tránh, giờ đây đứng trước mặt anh. Hắn tháo kính đen ra, lộ ra gương mặt ác quỷ đã ám ảnh họ bao năm. Một nụ cười nham hiểm nở trên môi hắn, lộ ra chiếc răng nanh trắng sắc. Hắn bước lại gần, giọng nói lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén:
"Đưa Quốc Thanh cho tôi! Anh em cậu quả thật không tồi, đặc biệt là cậu. Dám mang em ấy đi, còn trốn biệt mấy năm. Cũng không tồi đâu, nhưng tôi đã phải vất vả tìm kiếm các cậu."
"Anh ấy không phải con chó mà anh có thể sai bảo như thế! Anh ấy còn có cuộc sống của mình, để anh ấy ở lại với anh chỉ có thể coi là sống trong địa ngục."
Quốc An cứng rắn phản kháng. Nhưng trái ngược với sự giận dữ của anh, Hàn Ân chỉ cười nhạo, ánh mắt như muốn xé nát mọi thứ.
Hắn phẩy tay một cái, thuộc hạ lập tức làm theo lệnh, gọi y tá đến.
"Tôi muốn cậu ấy chuyển sang phòng VIP. Một vật quý giá như vậy không thể ở trong căn phòng tồi tàn này."
Thẻ viện phí đã được thanh toán xong, thuộc hạ của Hàn Ân quay lại đưa thẻ cho hắn. "Hàn Tổng, thẻ của anh đây."
Hàn Ân nhận lấy, sau đó rút ra một chiếc thẻ đen khác từ ví, ném thẳng vào mặt Quốc An.
"Thẻ này có 10 tỷ trong đó. Đủ để tôi mua đứt anh trai cậu. Còn việc cậu chạy trốn, cứ coi như chơi trò tìm kiếm đi. Tôi không rảnh mà chơi mãi cái trò này với các người."
"HÀN ÂN!" Quốc An gầm lên, mắt ngập tràn sự căm hận. "Anh nghĩ tiền có thể mua được tất cả sao? Tôi sẽ không để anh làm anh trai tôi đau khổ thêm nữa! Đừng mơ mà mang anh ấy đi!"
Nhưng sự phản kháng của Quốc An chỉ như muỗi vo ve bên tai Hàn Ân. Hắn không hề quan tâm, quay lưng bước đi như thể đã hoàn thành một thương vụ đắc lợi.
Quốc An không thể giữ bình tĩnh, anh quỳ xuống, tay vội vàng nắm lấy chân Hàn Ân, giọng khẩn cầu:
"Tôi xin anh… đừng mang anh ấy đi, làm ơn đừng hại anh ấy. Anh ấy đâu có làm gì anh mà sao anh lại đối xử với anh ấy như thế?"
Nhưng Hàn Ân chỉ cười khẩy, tiếng cười của hắn lạnh lùng như tấm băng phủ lên trái tim Quốc An.
"Cậu vẫn có thể gặp anh ta trong phòng VIP. Tôi đâu có cấm các cậu. Nhưng sau khi em ấy tỉnh dậy, cút khỏi mắt tôi ngay. Còn chuyện buông tha cho Quốc Thanh? Ha! Đừng có mơ."
Quốc An hoang mang, không biết làm sao. Nếu anh trai bị mang đi ngay sau khi tỉnh lại, cháu của anh sẽ ra sao?
Chàng trai trẻ ngồi bệt xuống sàn, nước mắt lăn dài. Anh tưởng đã thoát khỏi tay ác quỷ, nhưng hóa ra, hắn vẫn tìm ra được. Cả đời này, anh trai của anh không bao giờ thoát khỏi bàn tay tàn nhẫn của Hàn Ân.
=
Hai tuần sau đó.
Bé Thiên lạch bạch bước đi, đôi chân mập mạp vội vã chạy trên sàn nhà bệnh viện. Nó kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần giường ba, rồi đứng lên, ánh mắt ngây thơ nhìn về phía người ba đang nằm im trên giường. Cơn thắc mắc của bé càng lúc càng lớn, bé nhớ ba quá. Bé muốn ba ôm chặt vào lòng như trước, không muốn rời xa ba một chút nào.
"Ba ơi! Baba tỉnh dậy chơi với con nè... Baba!"
Giọng bé vang lên, ngọt ngào nhưng cũng đầy khẩn cầu. Tuy nhiên, Quốc Thanh vẫn nằm yên lặng, không phản ứng.
Quốc Thanh bây giờ đã không còn bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào, những dây truyền nước, các máy móc phức tạp đều đã được tháo ra bớt. Các bác sĩ nói rằng tình trạng phục hồi của cậu rất tốt, nhưng kỳ lạ thay, dù đã qua gần nửa tháng, cậu vẫn chưa tỉnh lại. Cứ nằm mê man như vậy, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Quốc An đứng bên giường, ánh mắt nhìn đồng hồ. Hàn Ân sẽ đến vào giờ này, anh phải nhanh chóng đưa Thiên về nhà trước khi hắn ta xuất hiện. Nhưng bé Thiên khóc lóc không chịu rời đi.
"Thiên à, về nhà thôi con. Sáng mai mình còn phải đi học nữa, con có muốn nhận phiếu bé ngoan không? Mau về nhà, ngủ sớm để sáng mai mình đi học đúng giờ rồi nhận phiếu bé ngoan nhé."
"Con muốn ở đây với ba!"
Bé Thiên khóc nức nở, tay giữ chặt tay Quốc An, không chịu rời ba.
"Mai chú lại đưa con đến thăm ba, nghe lời chú đi nào. Khi ba tỉnh lại, con sẽ được gặp ba ngay thôi. Bé Thiên là ngoan nhất, ba sẽ tỉnh dậy nhanh thôi!"
Quốc An khuyên nhủ, cố gắng dỗ dành. Thấy bé có vẻ dịu lại, anh vội vã kéo tay Thiên ra khỏi phòng bệnh.
Bé Thiên ngoan ngoãn chào ba, rồi theo chú về nhà, miệng vẫn lẩm bẩm muốn ở lại với ba. Nhưng Quốc An không hề hay biết rằng cuộc trò chuyện của họ đã bị ghi lại, từng lời nói đều bị nghe thấy rõ ràng.
Một chiếc máy nghe lén nhỏ đã được lắp kín trong bình hoa đặt cạnh giường bệnh. Camera nhỏ được giấu kín phía sau đám lá cây, ghi lại mọi động thái trong phòng. Mọi lời nói của Quốc An và bé Thiên đều bị Hàn Ân nghe thấy.
Hàn Ân ngồi trong căn phòng tối, tai nghe rút ra khỏi tai, nắm chặt trong tay một chai rượu. Đôi mắt hắn hẹp lại, tức giận, bỗng nhiên ném mạnh chai rượu vào góc tường, làm nó vỡ tan.
"Hay lắm! Giờ còn thêm một đứa nhóc xa lạ gọi em là ba ba. Em được lắm, trốn khỏi tôi rồi còn có con với người khác."
Hàn Ân không thể kiềm chế được sự phẫn nộ đang dâng lên trong lòng. Một cảm giác ghen tuông lạ lùng tràn ngập trong đầu hắn. Hắn không hiểu tại sao lại cảm thấy tức giận đến vậy, nhưng hình ảnh bé Thiên gọi Quốc Thanh là "ba ba", lại càng khiến hắn bùng nổ. Hắn tự hỏi mình, tại sao lại cảm thấy ghét cái cảnh tượng ấy đến như vậy, cái cảnh tượng mà một thằng nhóc trắng trẻo đáng yêu lại dám gọi Quốc Thanh là ba. Tự nhiên, hắn thấy ghét vô cùng.
"Lấy xe cho tôi! Tôi muốn đến bệnh viện ngay!"
Hắn gầm lên, mặt đầy sự tức giận và không thể nào bình tĩnh nổi. Cơn cuồng nộ dâng trào trong người hắn, thôi thúc hắn phải đến bệnh viện, phải biết cho rõ mọi chuyện.