Vô Tình Kết Hôn Với Người Thừa Kế Tập Đoàn Đế Cung. Sếp Ơi, Xin Đừng Làm Phiền Tôi!

Chương 1: Gả Cho Một Người Mù

Nam Nguyệt nhìn tấm thiệp mời trong tay, dường như tờ giấy mỏng này có hơi nóng khi chạm vào.

Bạn trai cô sắp kết hôn. Mới hôm qua, cô với anh ta vẫn còn chúc ngủ ngon, trò chuyện về tình hình gần đây của hai đứa trên Wechat.

Tình cảm bốn năm, cô không muốn tin anh ta lại là một tên đàn ông cặn bã.

Cô dâu, cô cũng biết, là thiên kim tiểu thư của Hoắc Thị Xe Hơi.

Từ lúc lên đại học, vị thiên kim tiểu thư này đeo bám bạn trai cô không buông. Nhưng bạn trai lại kiên định ở bên cô.

Không ngờ rằng...

Cô vẫn thua cuộc.

"Một triệu tiền hỏi cưới, con có gả không?"

Loa phát ra âm thanh hùng hổ dọa người, kéo suy nghĩ của cô trở lại.

Nam Nguyệt có chút hoảng hốt.

"Trả lời! Hết lần này, sẽ không còn lần khác đâu! Dao Dao vẫn còn đang chờ tiền trong bệnh viện đấy! Con làm chị, sao lại không hiểu chuyện như vậy!"

Từ bé đến lớn, cô vẫn là người hiểu chuyện nhất. Cứ hễ cô làm gì có chút không tốt, không đúng ý của mẹ cũng sẽ bị mắng "không hiểu chuyện"

"Ta mặc kệ! Một triệu tiền hỏi cưới ta cũng đã cầm rồi, con không gả cũng phải gả!"

"Con đừng quên, đây là con nợ gia đình!" Nam Xuân hét lên giận dữ.

Những lời này khiến Nam Nguyệt hoàng toàn sụp đỗ.

Cô và em gái là sinh đôi. Năm mười bốn tuổi, hai người cùng lên núi chơi, Nam Dao hái một loại nấm và nhất định phải ăn. Kết quả là trúng độc, dẫn đến tổn thương gan không thể chữa khỏi. Những năm nay chỉ dựa vào thuốc để duy trì mạng sống.

Lúc đó Nam Nguyệt đã ngăn cản Nam Dao, nhưng Nam Dao dường như không nghe. Nam Dao ngang ngược, cảm thấy nấm ăn rất ngon không cho Nam Nguyệt ăn, vì vậy Nam Nguyệt tránh được một kiếp.

Nhưng Nam Xuân dường như đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu Nam Nguyệt.

Những năm qua cô chính là máy rút tiền của gia đình, lên đại học tự kiếm tiền nuôi bản thân nhưng chỉ cần Nam Xuân đòi tiền, cô liền phải đưa tiền cho bà ta.

Theo lời của Nam Xuân, cô không chăm sóc tốt cho em gái của mình, đó là những gì cô nợ gia đình.

"Nguyệt Nguyệt, ta biết con cũng chẳng dễ dành, ta có thể dễ dàng được sao? Ta một mình nuôi lớn hai con, Dao Dao mỗi tháng chữa bệnh còn tốn nhiều tiền như vậy, ta... Con là con gái bảo bối của ta, con phải giúp ta san sẻ chứ!"

Trong điện thoại truyền đến tiếng bà ta khóc, Nam Nguyệt cũng đã quen với việc này.

Mỗi lần bà ta đều làm như vậy, vừa đấm vừa xoa.

"Mẹ, có phải sau lần này tôi không còn nợ gia đình nữa không?"

"Đúng, chỉ cần cầm được một triệu đó và cuộc cuộc phẫu thuật của Dao Dao hoàn tất thì sau này con có thể có cuộc sống riêng."

"Được, tôi sẽ kết hôn."

Nam Nguyệt nén nước mắt, cuối cùng gật đầu.

"Nhưng mẹ phải hứa rằng từ nay không được nói tôi nợ Dao Dao nữa, tôi không nợ gì mấy người nữa."

"Được, ta hứa."

Nam Nguyệt lau nước mắt, ánh mắt sáng ngời kiên định.

Ngày hôm sau, Nam Nguyệt dậy sớm, rửa mặt, chải tóc rồi trang điểm, sau đó cầm giấy tờ tùy thân đi đến Cục Dân sự.

Nói không căng thẳng là nói dối, phải gả cho một người chưa từng gặp qua, nói tới cũng thấy rất hoang đường.

Nam Nguyệt thực ra đã suy nghĩ một lúc lâu, gia đình nào lại có thể bỏ ra một triệu tiền hỏi cưới chứ?

Có lẽ là do lớn tuổi, muốn bỏ tiền ra để cưới một cô vợ xinh đẹp. Còn không thì cũng là thiếu gia của gia đình nào đó bị tàn tật.

Bất kể là loại nào, Nam Nguyệt cũng chấp nhận.

Hôm qua, sau khi đồng ý gả, Nam Nguyệt liền liên lạc với một người trung gian.

"Tiểu thư Nam Nguyệt, gặp ở cửa cục Dân sự. Chúng tôi sẽ lái một chiếc xe Volkswagen màu đen, số đuôi là 888, đến lúc đó phiền cô để ý chút."

Nam Nguyệt nhìn chằm chằm vào số đuôi của xe đi tới đi lui.

Tại ngã rẽ có một chiếc Rolls-Royce đang đậu ở đó.

Một người đàn ông cao quý tự cao tự đại đang ngồi trong xe. Anh mang một chiếc kính lớn, không nhìn thấy chân mày, chỉ lộ ra sống mũi cao cùng đôi môi mỏng, còn có nửa gương mặt góc cạnh.

Chỉ nhìn đôi môi mỏng kia cùng với chiếc cằm nhọn kia cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy anh là một người bạc tình.

Mặc dù không thấy chân mày, nhưng quanh người anh dường như đang tỏa ra hơi lạnh, khiến cho không khí khu vực cũng trở nên mỏng manh, làm cho người ta không dám thở mạnh.

Cung Bắc Thần là thiếu gia của tập đoàn Đế Cung, cũng là người có khả năng trở thành người thừa kế cao nhất.

Năm mười tám tuổi anh đã bắt đầu kinh doanh, trên đường rong ruổi sát phạt quyết đoán. Bộc lộ tài năng giữa bốn thiếu gia Cung gia thế hệ này, anh trở thành người nổi bật nhất.

Bây giờ anh chuyển sang thị trường Trung Quốc, một tay lập ra tập đoàn BC. Giờ đây, tập đoàn BC giống như một ngôi sao mới nổi, đang từng bước mở rộng tầm ảnh hưởng.

"Con trai, tên con là Cố Bắc Thần. Sổ hộ khẩu cùng với căn cước cũng đã làm xong rồi. Vì ảnh hưởng của việc kia, đừng để lộ ra con giả nghèo."

Người phụ nữ ăn mặc trang nhã và thanh lịch, mang theo vẻ thân thiện đưa túi tài liệu cho Cung Bắc Thần.

Bà là Hoa Anh, là mẹ Cung Bắc Thần.

"Có cần thiết không?" Cung Bắc Thần ngồi bên cạnh gõ bàn phím, âm thanh lạnh lùng như thể tảng băng.

Thời gian của anh quý báu như vậy, ngay cả thời gian ngồi trên xe cũng đều được sắp xếp.

"Con đừng quên, chỉ khi con kết hôn và sinh con trai thì mới có thể thừa kế toàn bộ tập đoàn Đế Cung của Cung gia."

Cung Bắc Thần lúc này mới dừng lại, mẹ anh nói không sai.

Nói về tài năng thì không ai bằng anh, nhưng anh còn cần phải lấy vợ sinh con thì mới có thể chân chính trở thành người thừa kế.

Chuyện lấy vợ sinh con, anh đã sắp xếp từ hai năm trước. Chỉ tiếc rằng, cả ba vị hôn thê còn chưa kịp bước chân qua cửa nhà anh thì đã phải bỏ mạng.

Hoa Anh đi coi bói cho anh, nói rằng anh mệnh khắc vợ, cả đời này anh cũng không thể lập gia đình.

Cung Bắc Thần dĩ nhiên sẽ không tin những lời nói vô căn cứ này, anh chỉ tin tưởng rằng có người cố tình làm ra chuyện này. Cho nên chuyện lập gia đình tạm thời buông xuống, một lòng điều tra, nhưng lại không thu hoạch được gì.

Hoa Anh nắm lấy tay Cung Bắc Thần: "Mẹ đã tìm đại sư tính qua, cô gái bát tự này đặc biệt cứng rắn, nhất định sẽ không bị con khắc."

"Ngộ nhỡ là do con người làm thì sao?"

"Nếu là do con người làm ra, đây không phải là ngụy tạo thân phận sao? Đường đường là tứ thiếu gia Cung gia vẫn còn độc thân, người kết hôn là Cố Bắc Thần."

Cung Bắc Thần nhìn đôi mắt giảo hoạt của mẹ, anh có suy nghĩ khác.

Có thể sẽ khiến người đang ở phía sau giả thần giả quỷ lộ diện.

"Được rồi, con trai ngoan, nghe lời mẹ, ngoan ngoãn sinh cho mẹ một đứa cháu trai mũm mĩm đi."

Hoa Anh đưa hai tay lên mặt Cung Bắc Thần, khiến Cung Bắc Thần cực kỳ khó chịu lập tức tránh ra.

"Biết rồi."

Tài xế cũng phải nhịn cười.

Phu nhân hài hước, thú vị như thế nhưng lại sinh ra một cậu thiếu gia lạnh đến thấu xương.

Bọn họ lập tức đổi xe, lên chiếc xe Volkswagen, số đuôi 888.

Xe lái đến cục Dân sự, Hoa Anh vội vàng chỉ cô gái ở cổng nói: "Con trai, là cô gái kia, ta đã xem qua hình thấy rất xinh."

Cung Bắc Thần nhìn qua cửa sổ.

Liếc mắt nhìn trên người Nam Nguyệt là Lo, chỉ một cái nhìn Cung Bắc Thần khẳng định là hàng giả.

Cô gái hư vinh.

Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Cung Bắc Thần.

Nghĩ lại chút thì có lẽ vậy thật, lấy một triệu tiền hỏi cưới, có lẽ cho rằng nhà anh có tiền. Muốn thông qua cuộc hôn nhân này để có cuộc sống tốt, thoát khỏi cảnh nghèo khó. Người có thể lấy một triệu ra làm tiền hỏi cưới, trong suy nghĩ của người bình thường nhất định là rất giàu có.

Cho nên dù là một gã nghiện rượu thì cô cũng sẽ chấp nhận.

Cung Bắc Thần hừ nhẹ một tiếng, vừa chuẩn bị tháo kính xuống, nhìn qua gương thấy mắt vẫn còn chưa khỏi.

Bởi vì mấy ngày trước làm việc không quản ngày đêm, dẫn đến mắt bị nhiễm trùng, mấy ngày này phải đeo kính râm.

Nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc vẫn chưa tháo kính.

Cung Bắc Thần bước xuống xe trước, sau đó đưa tay ra đỡ Hoa Anh.

Nào ngờ mắt của anh vẫn chưa khỏi hẳn, tầm nhìn bị hạn chế đạp phải cục gạch, cơ thể mất thăng bằng, lảo đảo trong thoáng chốc.

Theo bản năng, Hoa Anh vội vàng đưa hai tay ra đỡ anh: "Con trai, con không sao chứ?"

Nam Nguyệt hết nhìn đông, rồi lại nhìn tây, cuối cùng cũng thấy chiếc xe Volkswagen đen có số đuôi 888!

Cô thấy một người đàn ông đeo kính râm, còn đang được người khác đỡ, cô liền ý thức được chuyện gì.

Anh là một người mù!