Mặt mũi Lý Tử Bình đầy mong đợi, vừa quay đầu, chỉ thấy Thẩm Di đã thu dọn xong ba lô của mình, lấy từ trong túi ra một chiếc tai nghe màu bạch kim. Cậu ấy nhướng mày: "Quào, tai nghe phiên bản hợp tác với cơ giáp Vĩnh Nhạc Kim Qua? Là phần thưởng của học viện hả?"
Thẩm Di là thủ khoa của học viện Bắc Ca khóa này, tự nhiên sẽ có một số phúc lợi mà học sinh bình thường không có. Tuy là trẻ mồ côi, nhưng bản thân Thẩm Di cũng rất cố gắng, Lý Tử Bình nghe nói rất nhiều chiến đội đều có hứng thú với Thẩm Di, nói không chừng cậu sẽ trở thành sinh viên đầu tiên của khóa này được các chiến đội tuyển chọn trúng để thi đấu chuyên nghiệp khi còn đang học.
Thẩm Di khẽ gật đầu, đeo chiếc tai nghe chụp tai màu bạch kim lên cổ, lỗ chiếu hình bên hông tai nghe lấp lóe, một màn hình 3D đầy màu sắc hiện ra trước mặt cậu.
"Làm thủ khoa sướиɠ thật, mua cái này ở ngoài chắc tốn bộn tiền."
Lý Tử Bình hâm mộ nói, thấy Thẩm Di đứng dậy, bèn hỏi: "Cậu đi đâu đấy?"
"Phòng mô phỏng 3D."
"À đúng rồi, cậu phải chuẩn bị cho Giải đấu Liên Học viện của trường... Mà này, hình như xếp hạng của cậu ở Vịnh Võ mùa này vẫn chưa lên phải không? Tôi nhớ Giải đấu Liên Học viện hình như có yêu cầu về xếp hạng á?"
[Vịnh Võ] là một tựa game 3D mô phỏng chiến đấu cơ giáp thực tế, tuy các giải đấu lớn của Liên minh Cơ giáp đều được tổ chức trong thực tế, nhưng [Vịnh Võ] là tựa trò chơi do chính Liên minh Cơ giáp phát hành, gần như mô phỏng hoàn toàn môi trường chiến đấu trong hiện thực, một số tuyển thủ khá xuất sắc hiện nay của Liên minh Cơ giáp cũng có một bộ phận người nổi lên từ việc bộc lộ tài năng trong tựa game [Vịnh Võ] này, sau đó mới được các chiến đội khai quật và bắt đầu thi đấu chính thức.
Thẩm Di hồi tưởng lại ký ức của nguyên chủ một chút, lắc đầu: "Chưa."
"Vậy thì tiêu rồi, cậu mau đi đi."
Lý Tử Bình nhất thời có hơi sốt ruột: "Gần đây cày lên hạng khó hơn trước không biết bao nhiêu lần, đủ loại yêu ma quỷ quái đều đang cày rank, muộn một chút là không lên hạng được đâu."
Thẩm Di "Ừm" một tiếng, tỏ ý đã nghe thấy.
"..."
Lý Tử Bình thầm nghĩ sao hôm nay Thẩm Di cứ như người máy ngơ ngơ ngác ngác vậy, loại mà chọc một cái mới nhúc nhích một chút kia ấy.
Sau đó nhìn thấy Thẩm Di gõ nhẹ vào vòng tay trên tay, một giây sau, vòng tay trượt xuống, rơi xuống đất biến thành một chiếc ván trượt màu xanh lam.
Cậu giẫm lên ván trượt rời đi thẳng thừng, để lại một câu nói không lớn nhưng đặc biệt rõ ràng trong không khí.
"Vậy thì vừa hay."
"..."
Lý Tử Bình ngẩn người, thầm nghĩ sao lại cảm thấy Thẩm Di có hơi khác so với trước đây, lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lớn tiếng gọi: "Tối nay cậu có muốn đi ăn cùng nhau không?"
Nhưng bóng dáng Thẩm Di giẫm lên ván trượt đã nhanh chóng biến mất ở góc cua, không nghe thấy lời cậu ấy nói.
Lý Tử Bình kêu rên một tiếng, tựa vào vai người bên cạnh, cụp mắt muốn khóc: "Ba nó ơi, có phải Thẩm Di nhà chúng ta đến tuổi phản nghịch rồi không..."
"?"
Bạn nam to con tràn đầy năng lượng hô to: "Bạn học cậu không sao chứ?!"
...
Ván trượt Ngự Phong là phương tiện di chuyển rất được giới trẻ ưa chuộng hiện nay, sử dụng động cơ nâng đỡ, tính linh hoạt và tốc độ đều khá là vượt trội, ngoại trừ việc khó làm quen, còn lại không có nhược điểm nào.
Trong học viện Bắc Ca có rất nhiều học sinh sử dụng ván trượt Ngự Phong, nhưng tốc độ đều không nhanh, trong khuôn viên trường đông đúc người qua lại, một bóng dáng vụt nhanh qua đặc biệt thu hút sự chú ý.
Mặc dù đây là lần đầu tiên Thẩm Di điều khiển loại ván trượt công nghệ cao này, nhưng cậu lại sử dụng rất thành thạo, yêu cầu khắt khe về mặt giữ thăng bằng và thao tác không gây khó khăn gì cho một võ giả ở trình độ như cậu, gió lúc chạng vạng thổi qua, thổi bay tà áo đồng phục của thiếu niên, mái tóc mái trên trán cũng bị gió thổi bay, để lộ ngũ quan điển trai, khí khái hào hùng, mang theo chút ngông cuồng tuỳ ý của người trẻ tuổi vυ't nhanh qua làn gió trong lành, chiếc tai nghe màu bạch kim đeo trên cổ làm Thẩm Di trông có chút hơi hướng punk rock.
"Đang quy hoạch tuyến đường tối ưu đến phòng mô phỏng 3D cho ngài..."
Giọng nói vô cảm vang lên từ chiếc tai nghe trên cổ.