Đương nhiên, mấy thứ này đối với Mục Đường mà nói đều không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là……
[Vậy còn tao ở đâu?] Mục Đường ngẩng đầu, mặt không cảm xúc hỏi.
Từ lúc bắt đầu đến nam chính bái sư, cô không thấy được nhân vật nào gọi “Mục Đường” cả.
[À, cái này…] 996 bắt đầu chột dạ.
Nó nhỏ giọng nói: [Thật ra cũng có, không tin cô xem trang thứ 5 hàng thứ 7 đi?]
Trong lòng Mục Đường đột nhiên nảy sinh một dự cảm không lành.
Cô chuẩn xác mở ra trang thứ 5, chợt… Trầm mặc.
Sau một lúc lâu, cô bình tĩnh thì thầm: “Đại sư huynh nói: Thiếu niên ngoài cửa cầm tín vật của sư muội, nói sư muội đã xảy ra bất trắc…”
Cô ngẩng đầu: [Đã xảy ra bất trắc?]
Giọng nói 996 càng nhỏ hơn: [Đúng vậy, cô là sư muội của Vấn Đạo Tông trong lúc xuống núi làm nhiệm vụ đã chết trong tay tà ma. Trước khi chết cô được nam chính cứu, nên cô đã giao tín vật cho cậu ta, gián tiếp thúc đẩy nam chính bái sư.]
Mục Đường: […]
Ô cê am phai, hóa ra cô là một nô ɭệ tư bản xui xẻo đang lúc đi “công tác” nhà nước thì nhân tiện “đi bán muối” luôn.
996 nhìn vẻ mặt sai sai của cô, lập tức bổ sung nói: [Cô yên tâm, tuyến thời gian tôi đưa cô về là trước khi gặp phải tà ma, chúng ta bắt được nam chính lập tức chạy trốn, tuyệt đối có thể tránh được tà ma!]
Mục Đường bị từ ngữ mấu chốt kích động, ánh mắt tức thì trở nên sắc bén: [Bắt? Làm sao bắt? Bắt ai?]
996: [...Hả?]
Mục Đường: [Không có gì, mày nghe lầm.]
Cô rất bình tĩnh, giống như sắc bén nháy mắt vừa rồi chỉ là ảo giác của 996 vậy.
996: [...Oh.]
Không hiểu sao nó lại có cảm giác hơi… Sợ hãi.
Nó làm lơ linh cảm trong nháy mắt này, nói: [Vậy… Ký chủ, chúng ta đi thôi!]
Mục Đường vẫn ngồi yên vững vàng không nhúc nhích.
996: [Ký chủ? Cô còn có vấn đề gì sao?]
Mục Đường: [Tao vẫn còn lưu luyến thế giới này.]
996 khó hiểu: [Cơ mà theo những gì tôi điều tra, cô đâu còn người thân ở thế giới này đâu.]
Mục Đường bình tĩnh: [Đúng, nhưng tao có một căn hộ tháng trước vừa mới thanh toán đợt đầu.]
996: [...]
Cái này quá ư là có sức thuyết phục, làm cho 996 nhất thời không thể nào phản bác được.
Nó có chút sốt ruột: [Thế, thế, làm sao bây giờ?]
Mục Đường: [Đúng đó, làm sao bây giờ nhỉ?]
Cô nhìn 996.
996 nhìn cô.
Hai người nhìn nhau một hồi lâu, lúc này tấm chiếu mới mới đột nhiên hiểu ra, vô cùng dễ dàng tiếp nhận mạch suy nghĩ của ký chủ mới nhà nó.