DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Thiên Đạo Chi Lộ

Chương 13

508 từ

Lý Phàm nín thở. Cậu giơ mảnh lụa lên ánh sáng, nhìn chăm chú. Ba chữ đó, giờ cậu có thể nhận dạng được hai chữ nhờ bảng so sánh: chữ thứ nhất giống "Thiên", chữ thứ ba giống "Quan" (cửa ải). Chữ giữa là một ký tự lạ, nhưng nhìn vào hình vẽ, nó có vẻ như một ngọn núi với ba đỉnh.

"Thiên... Sơn... Quan?" cậu đọc thử. "Thiên Sơn Quan? Cửa ải núi trời?"

Không, một cái tên khác vọt vào đầu cậu, từ một câu chuyện sư phụ kể khi cậu còn bé: "Ngày xưa có một nơi gọi là Thiên Môn Quan, đó là cánh cổng nối trời và đất, nhưng vì một cuộc chiến lớn, nó bị đóng băng dưới lớp băng vĩnh cửu ở phương Nam. Ai mở được nó sẽ thấy những gì ngoài bầu trời."

Thiên Môn Quan.

Lý Phàm nhớ lại giấc mơ đêm đó — cánh cổng đen trên băng tuyết, và giọng nói khắc khoải từ bên trong. Giấc mơ không phải ngẫu nhiên, mà là một sự truyền tin.

Tối hôm đó, sau khi cơm nước đơn sơ, cậu lại ngồi xuống bàn thờ, thắp ba nén nhang. Lần này, cậu không chỉ thụ động nhận tín hiệu từ sao Hỏa, mà muốn chủ động gửi một câu trả lời. Cậu dùng ngón tay vẽ một phù văn đồng minh trong không khí — 「Thanh Hư Đồng Đạo Ấn」 — một pháp ấn của Thanh Hư môn phái dùng để xác nhận thân phận với đồng đạo. Phù văn sáng lên một cách yếu ớt rồi hòa vào linh thức, phóng thẳng lên bầu trời đêm về phía sao Hỏa.

Rồi cậu ngồi thiền, chờ đợi.

Một giờ, hai giờ, rồi ba giờ trôi qua. Trăng lên đỉnh đầu, dế ngoài vườn kêu rả rích. Linh lực trong người cạn dần, Lý Phàm bắt đầu thấy mệt và muốn buông xuôi. Nhưng đúng lúc cậu định mở mắt, một cơn chấn động bất ngờ ập đến trong thức hải. Nó mạnh hơn lần trước, nhưng không gây đau đớn, mà như một bàn tay vô hình đẩy một luồng hình ảnh vào tâm trí cậu.

Trước mắt cậu hiện ra một cảnh tượng sống động: cậu đang đứng giữa một cánh đồng băng trắng xóa, gió rít gào như muốn xé toạc da thịt. Phía xa, một cánh cổng khổng lồ bằng đá đen sừng sững, cao ít nhất ba mươi trượng. Trên vòm cổng, ba chữ Thiên Hỏa văn phát sáng xanh lam. Hai cánh cổng khép hờ, bên trong tối đen như mực, chỉ có một ánh sáng nhấp nháy từ sâu thẳm — giống một con mắt đang mở dần.

Rồi một giọng nói vang lên, già nua và khàn khàn, nói bằng một thứ tiếng cổ mà Lý Phàm vẫn hiểu được nhờ linh thức: "Đến đây, đứa cháu cuối cùng của Đạo. Còn ít thời gian lắm rồi. Bọn chúng đã phát hiện ra tín hiệu. Chúng sẽ tìm tới."