Sau Cơn Mưa Là Ngày Nắng
Chương 9
Sư phụ ra đi năm cậu mười sáu. Trước khi nhắm mắt, ông già giao cho cậu một cuốn «Thanh Hư Chính Khí Quyết» viết trên da dê mốc meo, một thanh kiếm gỗ khắc đầy phù văn đã phai mờ, và một câu nói: "Đừng để đạo hoàng, cũng đừng để người đời cười. Ngươi sống, đạo liền sống."
Thế là Lý Phàm sống. Cậu lớn lên trong ngôi đạo quán nhỏ nằm ẩn mình giữa rừng thông ở ngoại ô Hà Bắc, tự nấu cơm, tự đọc sách, thi thoảng xuống núi làm vài việc lặt vặt để có tiền duy trì. Đến năm hai mươi tuổi, cậu tự thi vào trường đại học bằng khối khoa học tự nhiên, rồi xin được công việc ở đài quan sát thiên văn này — đơn giản vì ở đây có cái kính viễn vọng lớn nhất vùng, và trên tầng thượng, cậu có thể cảm nhận được một chút tàn dư linh khí còn sót lại trên tầng bình lưu.
Nhưng chẳng đáng là bao. Có khi cả tuần liền, cậu ngồi trên đỉnh tháp, bốn phương tám hướng chỉ là không khí ô nhiễm và sóng điện từ hỗn loạn. Linh khí không đến, đan điền trống rỗng, cậu mở mắt ra, nhìn xuống thành phố bên dưới ngập tràn đèn neon và màn hình quảng cáo, bỗng nhiên thấy mình thật lố bịch.
"Hay là... tổ tiên nói dối?" Cậu cười khổ, tự hỏi.
Đêm nay cũng không khác. Lý Phàm vươn vai, uống một ngụm cà phê đắng ngắt, gõ nhập vài dòng số liệu vào máy. Công việc chính của cậu là bảo trì hệ thống kính thiên văn vô tuyến, thỉnh thoảng ghi nhận tín hiệu từ các vệ tinh hay sao chổi. Nhàm chán, lương thấp, nhưng được cái yên tĩnh.
Đồng hồ điểm mười một giờ tối. Lý Phàm đứng dậy, đi ra hành lang ngoài, đứng dưới trời đêm. Gió Bắc thổi mạnh, cắt da như lưỡi dao. Cậu khép mắt, vận chuyển một vòng Chu Thiên nhỏ. Đan điền chỉ ấm lên một chút rồi nguội đi. Bình cảnh kẹt cứng như cũ. Cậu thở dài, mặc kệ gió lùa vào cổ áo, cứ thế đứng nhìn lên bầu trời một lúc lâu.
Bỗng nhiên — một thay đổi nhỏ xíu.
Lý Phàm giật mình mở mắt. Cảm giác ấy rất vi diệu, giống như một sợi tơ mỏng chạm nhẹ vào làn da đang đông cứng. Nó đến từ phía xa, từ hướng Đông Nam, nơi sao Hỏa đang đỏ rực như một viên than hồng treo lơ lửng.
Cậu nghiêng đầu, lắng nghe. Linh thức yếu ớt của cậu vươn ra như một cái râu bị gãy, cố chạm tới cái cảm giác kỳ lạ kia. Rất mờ, rất xa, giống như ai đó đang đánh nhịp bằng một cái chuông đồng chìm dưới nước. Âm thanh không đến tai, mà đến thẳng vào thức hải. Nó phát ra theo một tần số khiến toàn bộ kinh mạch của Lý Phàm bắt đầu ngân rung.